Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài viết của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài viết của tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 16 tháng 7, 2017

Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ nhé.

Sống - phải có niềm tin. Đó là phương châm đầu tiên khi bạn bước chân vào đời, có hiểu và có biết về những thứ hành trang của cuộc sống. Thực ra, nó như một điều hiện hữu hiển nhiên, ngay cả đến một đứa con nít vẫn còn phải có, lúc chúng chưa biết được gì về các khái niệm bình thường xung quanh chúng.
Trong một vấn đề cần mỗ xẻ, chúng ta thấy nổi cộm lên những vấn đề như sau:
- Thế nào mới gọi là sống?
- Niềm tin là cái thứ gì mà chúng ta cần phải có?
- Những thứ nào là hiện hữu?

Thế nào mới gọi là sống?
Nói đến sống, bất kể ai cũng nghĩ rằng: tại sao ta lại không nhắc đến chuyện chết? Hay là tại vì sợ nhắc đến mà sanh tử đoạn lìa, đôi ngã chia phôi thì lòng buồn vô hạn. Nghĩ đến sanh tử chi vậy? và tại sao mình lại không muốn nói đến vấn đề: tử sanh tận cùng. Từ thuở vô thủy, trong lòng ta là bất tận, cũng như thế giới tâm hồn chúng ta là vô hạn định. Thế thì sự sống và cái chết nào có khác biệt đâu, có khác chẳng qua là sự tồn tại của một hình hài mà ta ăn ở. Sống ở trong ta như là một sanh mạng bất biến, dẫu lớn hay nhỏ vẫn là một sinh mạng. Sống theo một quan điễm khoa học, là sự tồn tại của muôn vàn động thái trong một hình hài. Vậy, sống, dẫu ở quan điễm nào cũng có cùng chung một ngữ ý: là duyên gặp gỡ đời thường.
Không chỉ riêng gì các khái niệm: hơi thở, tuần hoàn...trên một cơ thể, hay một hình hài...mà nó còn là hoàn cảnh ứng xử của chúng. Ta gọi chung đó là sinh linh hay là chính ta đó, cũng bởi sinh linh cũng có tâm cảm nhận của chúng mà ứng xử.
Sự sống vì thế mà khởi nguồn bất tận, mới có chữ vĩnh cữu hằng sinh, hay còn gọi tắt là vĩnh hằng. Ở trong cái thế giới mà ta đang sinh sống, là một thế giới luôn luôn tồn tại một thứ mà ta gọi là cái duyên gặp gỡ đời thường. Hễ nói đến cái duyên gặp gỡ, ắt là điều hiếm có, nhưng để gìn giữ chúng, nuôi nấng và phát triển thật ra đó lại là một điều khó khăn, bỡi duyên tới, duyên đi không ngừng, không dứt, ứng xử ở đời thật giả khó cân phân. Người bỏ qua rồi những kỳ duyên hữu báu, thời khắc ứng xử nhau khó mà gặp lại được, cứ thế mà quang cảnh xoay vần, lòng người khó đoán. Tạo vật cũng thế, bổng chốc nào đó ta há xúc cảm, nhớ thương, bồi hồi, luyến tiếc. Nghĩ một đêm trăng, về một hẽm núi, chơi một cuộc picnic, dạo một đêm du thuyền thơ mộng....là người hay cảnh mà ta lưu luyến, dĩ vãng khó quên. Tất cả có thể xem là huyễn hoặc chăng? Trong cái chữ kỳ ngộ hữu duyên mà hiện hữu đó chính là ta đang tồn tại, đang sống giữa đời thường, thế sao lại cho đó là huyễn hoặc? Thật ra, chúng ta tìm kiếm những thứ, cái gọi là duyên gặp gỡ đó đó, cái thứ mà ta cho là khó quên, khó mà xao lãng, khắn chặt hồn người, tâm tính, cái đó mới là ta, cái đó mới không hề huyễn hoặc. Sống như thế mới không hề huyễn hoặc, sống như thế mới chính là một sự an định, an nhiên lòng người của chính ta đó.


Niềm tin là cái thứ gì mà chúng ta cần phải có?
Sống phải có niềm tin. Niềm tin như một hướng đi trong tầm nhìn nhưng mang sức sống mãnh lực, mang nghị lực kiên cang. Niềm tin như một điều chuẩn mực cho cuộc sống, là những thứ không thể thiếu được, nó luôn gắn kết tự tâm và điều phối hành xử cuộc đời trong mọi lúc mọi nơi. Niềm tin vào một chân lý, niềm tin vào lẽ đời, niềm tin vào cuộc sống không phải lúc nào cũng cần phải bộc tả, cũng không phải lúc nào cũng cần phải quyết liệt. Nó như một phôi mầm lớn lên cùng sự sống, đúng với chuyện: gừng càng già càng cay mà ta thường nghe ăn nói trong thiên hạ. Mỗi ngày, niềm tin ở mỗi con người chúng ta, nó như một bản năng sinh tồn - lớn dần rõ rệt, hình thành tính cách, bản tánh, bản tâm. Có thể nói danh từ của nó được diễn đạt ở nhiều nơi, nhiều chổ tuy có khác, chẳng hạn: niềm tin, đức tin, lý tưởng, chân lý...nhưng ngữ nghĩa của nó trong một chủ ý hướng về là đồng nhất mà bất luận ai cũng cần phải có để tồn tại, để mưu sinh và mưu cầu hạnh phúc.
Niềm tin là một phạm trù triết lý sâu xa, ẩn chứa tiềm tàng trong thế giới tự tâm, trong cảm xúc mỗi người. Hễ có cảm nhận và có ứng xử, tất có hiển hiện những kỳ tích từ chúng.
Như vậy, trong sự sống mà ta nói: muốn tồn tại, cần phải có niềm tin.

Còn một điều nữa: ngoài con người ra, niềm tin có tồn tại ở các giống loài khác không cũng bởi chúng vẫn có bản năng sinh tồn? Cái niềm tin mà ta gọi đó, đối với con người là vậy, nhưng đối với giống loài nhỏ hơn, ta lại gọi đó là bản năng. Thật ra, cảm nhận đó đều có ...và chúng đều có những hành động ứng xử của chúng...và những hành động nầy tuy có đơn điệu, đơn thuần như chúng ta nghĩ, chúng ta thấy, nhưng chúng có một thế giới của chúng, có hình hài của chúng và các biểu lộ của chúng vẫn rõ ràng hai chủ ý: ưa và không ưa như chính chúng ta vậy thôi. Vậy, chúng có niềm tin như ta gọi hay không? Đó là chổ mà bạn nhìn nhận, yêu thương. Là chính trái tim của mình đó dẫu rằng chúng có nhỏ đến đâu đi chăng nữa.

Những thứ nào là hiện hữu?
Hiện hữu như mọi điều mà ta cảm nhận, ta ứng xử. Hiện hữu không những chỉ tồn tại giữa chốn đời thường, trong cái ăn cái mặc, trong học hành, lao động hay ứng xử với nhau...mà còn trong cả luôn những điều lẫn khuất trong chốn tự tâm. Nói với nhau một cách khoa học rằng: những gì hiện hữu phải đều thấy được, cầm nắm được, trãi nghiệm được, không phải là sai. Nhưng lý lẽ hiện hữu là một chuyện lớn lao vô cùng. Chúng ta hãy xem những cái gì trong tầm mắt, trong sự ăn học mà ta quen gọi là kiến thức, xem chúng đã bộc tả hết được một cách hiện hữu chưa? Ví dụ: một loài cỏ cây, chúng là dược thảo ở trong cung cách tinh chế nầy, nhưng nó đã là gì trong một cung cách ứng xử khác. Một loài cá, một con chim khi chúng di chuyển hay xuất hiện bất ngờ đột ngột ở một nơi, một thời điễm nghịch lý thì há có phải chăng chúng còn có điều chi hiện hữu khiến chúng như thế. Bản thân mình cũng vậy, vì sao hôm nay thích cái nầy, nhưng ở một khi khác, đối với một chuyện khác, tại sao ta lại cảm thấy không thích, không ưa...khó thể nghĩ được, khó thể bàn tính ra...và rồi lại bỏ mất cơ hội. Một chút thấp thoáng ý nghĩ hay một cái gì đó vụt qua trong cuộc đời...trong lòng vực dậy biết bao nhiêu nổi âu lo, buồn hay vui, ganh ghét hay thương yêu cũng từ trong đó mà ra. 

Còn với những gì mà ta chưa đạt đến, chưa từng trãi nghiệm thì sao? Liệu đó có phải là hiện hữu hay chăng? Thiên hạ bao la, đất trời ngút ngát...nên những chuyện chưa từng trải nghiệm, chưa từng cảm nhận, thấy, hiểu...là nhiều bất tận. Nói Sống, đó mới là hiện hữu, thế thì Chết đi rồi, liệu có còn hiện hữu chăng?

Ngay cả đối với bản thân tôi, nếu như đã Chết rồi, há còn có thể viết lách được, thì lý nào mà hiện hữu?

Trong Đạo thánh hiền, Nho gia, Phật Giáo....thì nói chi, bỡi sự trường tồn của đức tin là bất tận, kiên cang.


Chuyện trong thế gian, "Trăm năm bia đá vẫn mòn, nghìn năm bia miệng cũng còn trơ trơ", đó là ý gì? Điều khó nói nhưng là có thật, như một oai linh hiển hiện, Người nối tiếp Người, thế hệ nối tiếp thế hệ như một hằng hà sa số...

Chết rồi là hết chăng? Chẳng qua là sự bỏ thân, bỏ đi hình hài, bỏ đi chuyện cùng nhau ăn ở. Nhưng oai linh đó, vẫn cùng đồng hành trong mọi mái gia. Một sự truyền cảm xúc thật vô cùng mạnh mẽ, tốt hay xấu gì cũng vậy, ưa hay thích gì cũng có góc độ, thời khắc. Một điều mắc mứu mà bao nhiêu người, bao nhiêu thế hệ lưu tâm là: hiện hữu hay còn gọi là những cảm xúc, cảm nhận của chính ta, có đồng hành với ta sau khi rũ bỏ thân người hay chăng? Điều nầy, chẳng ai có thể gượng ép hay ép ai được cả, bởi do chính ta, chính lấy tự thân mới có quyền thừa nhận. 

Như vậy, hiện hữu là gì? Một điều cần khẳng định: đó là sự thừa nhận ở chính ta. Tâm hồn ta là như thế đó.
Sống, phải có niềm tin, phải có ước mơ...và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ. Ta từ bỏ nó, là chính ta đã tự đánh mất ta rồi đó các bạn yêu.


Người viết: Nguyễn Đạt Khánh
Đọc tiếp »

Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

Sanh tử đường đời đôi ngã chia ly?


Sanh và tử là hai từ khác biệt nhau. Sanh: thường chỉ về một sự sống tái sinh, khởi đầu cho giai thời của muôn loài và tạo vật. Tử: thường chỉ về sự kết thúc, đoạn tuyệt. Tuy có vẽ khác nhau, nhưng thời điễm sanh và tử quyết liệt đều được ẩn về trong một nhất cử nhất động. Người nói: đó là hơi thở, nhưng tôi thì nói khác. Điều gì vậy, các bạn có biết không, bởi phải nói là ẩn vì đó chính là hạt máu trong chính cơ thể của tự thân đó các bạn ạ. Muôn loài và tạo vật đều có nguồn nuôi dưỡng và huấn chuyển trên chính nó, cũng là để có sanh, có tử. Tất cả cũng từ đó mà ra. Đó chính là cái duyên sống giữa đời thường.

Trong Kinh Tứ Thập Nhị Chương có viết:
Khi đức Phật còn tại thế, Ngài có đặt một câu hỏi cho một vị Sa môn là: "Tuổi thọ của con người dài trong bao lâu?" và vị Sa môn đã trả lời là: "Chỉ dài bằng một hơi thở". Đức Phật nói: "Đúng vậy. Ông là người hiểu đạo"
(Trích trong Tinhxangocson.com)
Trong chương 38: Mạng sống con người chỉ trong một hơi thở
Một hơi thở trút ra mà không hít vào, thì đã trở thành thiên cổ. Đời hiện tại và đời sau chỉ cách nhau trong sát na nhỏ nhất. Hiểu được như thế mới đích thực nắm vững nguyên lý vô thường của hữu thể con người.
(Trích trong Daophatngaynay.com)

Sinh mạng chỉ dài trong một hơi thở, chỉ tính toán trong bằng một hơi thở? Thế thì hơi thở nầy có từ khi nào và kết thúc khi nào...Liệu chỉ tính toan chỉ bằng một cảm nhận được hay chăng? Há hồ chi đến những sinh linh bé nhỏ và tạo vật thì phải toan liệu ra sao mới biết được là một sinh mạng còn đang hiện hữu?

Mình, tự thân không thể tự phán quyết được sự hiện hữu nầy như một cảm tính hay cảm nhận...há có phải cũng cần đến sự chu tất kỹ lưỡng, một thời khắc khách quan hiện thực để tránh điều ngộ nhận. Sự sống như một ý nghĩa hiện hữu, cái thấy ở đây là phải thấy cái điều hiện hữu mà chí ít gì chăng nữa cũng cần phải có hình hài của nó trong một đời tìm nhau. 

Một bào thai phát triển là từ giọt máu của cha mẹ, và...khi kết thúc có nghĩa là tất cả hạt máu đều ngưng tụ lại, chẳng còn hình hài. Và trong chính hạt máu của bạn cũng không phải là không tồn tại những vi khuẩn vi sinh tốt, có ích trong cuộc đời sinh trưởng của chúng. Vậy chẳng phải là không có kỳ tích gì từ trong chí ít những hình tướng hiện hữu nầy hay sao? Vô thường mà, chẳng phải là đơn giản trong lý lẽ một hơi thở, thế cho nên triết lý không nhặt, hiểu không thấu tới, thì cái duyên cũng khó mà thấy hết được. Như một cơn gió thoảng, như một cảm giác nhẹ nhàng...hơi thở là thế nhưng cốt nhục, máu huyết lại là chuyện khó nhìn, chẳng thấy được. Thật giả, hư thật...sao chỉ cân phân chính bằng hơi thở được, thì lý lẽ vô thường chẳng thể vi diệu hơn. 

Hiện hữu trong lý lẽ vô thường cần phải đến mức tinh vi, tinh tế hơn. Thế giới tự tâm của con người không thể chỉ đơn thuần phụ thuộc vào cảm nhận trên thể xác. 

Vài lời ngõ ý chia sẽ cùng bè bạn. Chuyện thay đổi hay chăng, e chỉ có vài lời cũng chưa đũ để thay đổi được, còn tùy thuộc nhiều vào cái duyên gặp gỡ đời nay đó các bạn.

Người viết: Nguyễn Đạt Khánh

Đọc tiếp »

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

Nói gì để cho vui và để sống ở đời

Tựa đề bài viết nghe có vẽ buồn thãm quá hả các bạn. Sự thật phải sống bởi vì tình thương và niềm tin là một mãnh lực vực dậy lẽ đời. Nói điều ở trong Ta, chỉ mỗi một chữ mà khó khăn vô tận, Người nói, ta nghe, nhưng ta nói thì người lại không nghe. Các bạn có biết điều gì trong câu nói nầy không? Giữa hai vế như một trời một vực, nghe như chỉ trong một cách nhìn nhưng ý tứ là có khác nhau đó. Nói một cách nói nôm na mà hiếm ai rõ được nghĩa ăn nói nầy, bỡi chuyện thực hư hư thực trong một đời người diễn ra còn hơn cái nháy mắt. 
Cuộc đời như một dòng sông, nhìn tổng thể có điều sâu lắng, hay hay, tuyệt vời, thơ mộng. Nhưng nhìn rõ ràng thì khi bễ lặng, lúc sóng trào...chẳng khi nào yên ả...Sông càng lớn thì sự thật càng rõ ràng hiển nhiên, đời càng dài thì hương vị cũng không ngừng tăng trưởng. 
Mình nhớ có một bài ca, kể ra cũng thấy hay về ngữ nghĩa, ý từ. Tìm lại bài hát nầy, mới nhớ, bởi đã từng nghe nhiều, lâu rồi mà vẫn không nhớ nổi tựa đề của nó. Bài Đêm nguyện cầu, trong đó có đoạn khởi đầu: 

Hãy lắng tiếng nói vang trong tâm hồn mình người ơi 
Con tim chân chính không bao giờ biết đến nói dối 
Tôi đi chinh chiến bao năm trường miệt mài 
Và hồn tôi mang vết thương vết thương trần ai 

.....................
Mình chẳng có ý định phân tích lời của bài hát, cũng vì một thoáng qua mà nhớ lại.
Vậy, tâm hồn người có điều chi trong đó? Như một thế giới tự tâm, như một bản thể tồn tại hiện hữu mà hình hài của nó là chính cuộc đời ta đó. Nó như một trí tuệ soi sáng, một ngọn đuốc dẫn đường chỉ lối. Tâm hồn người, cũng có cung bậc, cũng có đũ mọi thứ sắc màu, hương vị...và cũng có đũ mọi thứ cái trong cảm nhận thích và không thích mà thôi. Điều mà mình nói: Sự cảm nhận nầy: có nên nhìn vào tấm thân của mình hay không? Bỡi vì tấm thân mình mà dễ phát sinh điều ngộ nhận, để rồi sẽ có ứng xử sai phạm trong từng cử chỉ khúc chiết.
Tâm hồn người, đừng để thân xác của chính mình lay động hay ngữ cảnh lôi kéo, giục giã. Cũng chính là ta tự kiên cang cho ta đó. Thân mình là của chính mình, là hình hài của chính mình...chuyện phải giữ gìn sinh mạng hiện hữu đâu phải là một nghịch lý. Ta yêu thương vấn đề nầy, yêu thương những ngữ nghĩa ý tứ nầy, cũng chính là yêu thương tâm hồn người của chính ta đó.
Một điều nghịch lý trong tâm hồn người, trong thế giới tự tâm: là chuyện chỉ biết thương cái tôi, chỉ nhìn những cảm nhận một cách quá mau chóng, chỉ biết hơn thua quyết liệt, ráo máng cạn tàu.
Có một cái hay, đừng nói là bạn không nên hay không được nhìn tới nhìn lui để nhẫn mà xem xét vấn đề cho thật tường tận mà quyết đoán. Cũng có một cái hay là: một khi bạn đã nhìn điều gì đó rồi một cách chắc ăn, chắc chắn, thì dứt khoát, bạn sẽ không còn được sám hối, ăn năn. Và ...tuyệt đối không được để cho bất cứ một thứ gì khác lay động.
Hoàn toàn không có một điều chi nghịch lý ở chốn nầy, cũng bỡi những nghịch lý đó nằm ở trong ngay chính: Tâm hồn của bạn.
Người bão ta buông bỏ đi tất cả, xin các bạn đừng vội nghe cũng bỡi thế thôi: một chữ tình.

Người viết: Nguyễn Đạt Khánh
Đọc tiếp »

Thứ Tư, 12 tháng 4, 2017

Một sự ngẫu nhiên về cái Ta trong tôi

Cafe Dĩ Vãng - Khu chợ Đại Quang
Scarsdale Boulevard, Houston, TX

Chuyện là như thế nầy:
Hôm đó là ngày tôi đi làm cùng với anh em nên phải ghé lại ăn sáng ở một quán cà phê nhạc. Đó là ngày chủ nhật nên cuối tuần quán xá đông lắm, họ đến cà phê cũng có, nhậu nhẹt cũng có, chơi Games cũng có, hầu như tất cả đều quen nhau cả rồi. Ở cái xứ sở nầy, người Việt mình tụ tập nhau sau cả tuần  làm việc như đã trở thành một thói quen, với cách ăn nói, chào hỏi, cư xử hầu như đã thuộc nằm lòng.
"Đi từ từ đó..."
"nó phải đi như vậy."
"Đi từ từ đó" - là lời nhắn nhũ của anh bạn với một người bạn hay ra vào cà phê nhưng lại tật nguyền do một căn bệnh thần kinh di chứng.
Còn câu trả lời "nó phải đi như vậy đó" - là từ phía anh bạn có số phần không may đó. Mình chỉ biết cười thầm trong bụng cho cái số phận xui rũi nầy mà thôi. Cái cười thầm nầy không phải là cách đi giật giật của anh bạn tật nguyền, cái cười thầm nầy cũng chẳng phải là điều bộc phát để gây sự hiểu nhầm, để nổi đau thương hay một điều cau có, phẩn nộ trổi lên mà tạo nên sự khó chịu cho người khác. Nó cũng giông giống, na ná như thành ngữ mà ta hay nói về chuyện:" người ngoài cười nụ, người trong khóc thầm" vậy.
Tâm của mình mĩm cười trong cái ta, thật là mềm mại, thật là ý tứ. Anh bạn trả lời câu nói đó cũng thế, thay vì phải nói: "bệnh nầy thì phải vậy thôi".
Có một sự khác biệt không? Nhiều lắm đó, mà rất tự nhiên, rất dễ mến...và cũng rất đáng yêu, đáng quý nữa. "Nó phải đi như vậy" - Một câu nói tự nhiên vì sao? Bởi chữ  nầy ở ngôi thứ ba, như một hình hài vắng mặt, nhưng lại vô cùng hiện hữu. Trân trọng nó ư ? cũng không. Báng bổ nó ư? cũng không luôn.. Như vậy nó là ai? mà như một sự tình cờ cảm nhận: nghĩ điều tốt thì nó tốt, nghĩ điều xấu thì nó hư. Nó là tùy ở ta đó.
Chuyện đời với bao nhiêu lời lẽ ăn nói thì nhiều lắm. Của cải có thể mất đi được, nhưng người ở trong ta mà không còn, xem như mình đã mất hẳn rồi đó các bạn.
Cái ta nầy như một thứ của cải thầm kín, quý báu. Tìm lấy cái ta, cũng chẳng vội kiếm tìm, nhưng vuột mất cái ta cũng là điều buồn bã. Thiên hạ bao la, đất trời rộng khắp nhưng cái ta nó không hẳn được vậy. Làm hết những điều đã học thì mênh mang, sao thể làm nổi. Biết hết những điều đã tìm, cũng khó gọi là biết hết được. Ta - chỉ một chữ gõn lọn, không hình bóng, không phân lượng...vậy mà thăng hoa, cả đời ăn ở.
Vậy, ta là gì vậy? Đó chính là thời khắc cảm nhận mà mình ưng ý, không hề sai lệch, không hề nuối tiếc.

Khánh Nguyễn.
Đọc tiếp »

Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2017

Luận chuyện: Kiến tha lâu cũng đầy tổ

Trong truyện Cổ tích Việt Nam có sự tích về con kiến, tóm gọn như sau:
Một người nghèo đói vì thất lời hứa với thần linh sau khi đặng hưởng bổng lộc của trời đất, không chịu bố thí, khinh khi người nghèo khổ nên bị hóa thành kiến. Để từ đó phải lam lũ vất vã, kiếm ăn mỗi ngày.
Dụng ý trong câu chuyện nầy như một ngụ ngôn muốn cảnh tỉnh về lòng tham không đáy để loài người từ đó mà tỉnh thức về những thứ của cải có được không tự do mình làm ra.

Tục ngữ Việt Nam có câu: "Kiến tha lâu cũng đầy tổ". 

Thế tại sao, thần linh lại biến anh chàng tham lam đó thành loài kiến ? Cũng bởi vì của cải rơi rớt của thế gian là nhiều vô số kể...và chàng nầy sẽ phải vì tính tham lam mà mỗi ngày phải đi tới đi lui lượm lặt, tha mồi về tổ ấm. 

Chắc có lẽ vì thế mới có câu tục ngữ lưu truyền, sử sách khắc ghi.

Chuyện trời đất, luận điều thuận nghịch như một sắp đặt an bài, hóa giải cân phân. Nó trở thành một điều chi đó rất là phổ quát, truyền tụng nơi chốn nhân gian.

Thân phận con kiến, ít ai nói đến bởi nó ngay từ trong truyện cổ tích, nó đã không danh không tánh, chẳng ai biết anh chàng đó là ai. Thế nên từ vọng tâm đó mà kết tụ hình tướng ở một thành ngữ mà ta đã quen gọi là tục ngữ ở đời thường.

"Kiến tha lâu cũng đầy tổ" đành rằng đó là chuyện hiển nhiên, như một thói quen cần cù, chăm bẫm, siêng năng cũng giống như câu tục ngữ:" Có công mài sắt, có ngày nên kim". Mấy người hiểu được điều kỳ lạ nầy trong thế gian như một kiếp số phải đành cam chịu.

Một cách ví von rất hình tượng, nhưng con kiến vì cái gì mà phải thế, thì con người như chúng ta: số phận há có phải là bèo dạt mây trôi hay sao? Người đời có nhiều dụng ý mỗi khác, gặp thời phải thế hay gặp thế phải thời, âu cũng là một vận mệnh đẩy đưa, biết sao cho cùng tận - một khi cuộc đời quả là ngắn ngũi, qua mau.

Có những cách nhìn thật chân mà ta thường có được:

- Bạn nhìn bạn như một con kiến để chịu kiếp số rũi may?
- Bạn nhìn bạn như một con kiến để thâu tóm tất cả mọi thứ của cải, thức ăn...về tổ của bạn?
- Bạn thừa nhận mình là một con kiến để siêng năng, chăm bẫm mỗi ngày?
- Bạn nhìn nhận mình là một con kiến, để sống kiếp đời ngắn ngũi mong manh?
- Bạn thừa nhận mình một con kiến để sống cuộc sống chan hòa, có vai có vế trong một tình thương, tổ ấm chan hòa?
- Hay bạn phải muốn cho mình hơn thế nữa, chuyện mình từ đâu tới ở trước cái đời con người, không danh không tánh, chẳng cần chi khác ngoài chuyện thế gian đời thường, hữu tình muôn sự.

Đời khi vầy khi khác, sông có lúc nông lúc cạn, tâm tính đổi dời thì đời người cũng sẽ có khác mà không hay. Làm sao bây giờ so với chuyện sao dời, vật đổi, làm sao bây giờ so với chuyện xuống chó, lên voi, buột lòng mà đau đớn tâm cang,
Tâm tánh con người như ta vậy, muốn cao như núi, phải có đất vun bồi. Tâm tánh như ta vậy, muốn cứng như kim cang, phải có người cùng bầu, cùng bạn. Chuyện làm ăn nào cũng thế, tự tâm nào cũng vậy, thật chẳng khác chút nào đâu.

Nguyễn Đạt Khánh 


Đọc tiếp »