Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017

Chiều không anh - Tác giả: Dung Nguyên


Chiều không anh nắng vàng không nhảy nhót
Mây kéo về xám ngắt khoảng trời xanh
Lá không reo mà ủ rũ trên cành
Cơn gió lặng ... bóng ai buồn thơ thẩn...

Chiều không anh một mình em ngơ ngẩn
Bước chân hờn cái khoảng trống hư vô
Em lẻ loi giữa cuộc sống xô bồ
Tim nghẹn đắng ... đôi mắt nhòe cay lệ

Chiều không anh mới hiểu lòng yêu thế
Khắc khoải chờ... ra đợi với vào trông
Em hỏi rằng liệu anh có biết không?
Căn nhà nhỏ bây giờ sao rộng quá!

Vẫn canh chua... dưa cà lem thịt cá...
Sao vị giờ nhạt thếch ở đầu môi
Bụng đói cồn mà chẳng thể nuốt trôi
Em mới thấu ... ăn một mình đau tức...

Chiều không anh mưa bất ngờ rưng rức
Buốt lạnh hồn vì cơn gió quắt quay
Em vẫn chờ... dù xa cách đắng cay
Vì anh nói đợi chờ là hạnh phúc!

22/5/2017
DUNG NGUYÊN
Nhạc nền:
Ca khúc Em Sẽ Là Người Ra Đi do ca sĩ Trà My thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Trẻ
Đọc tiếp »

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

Sao lưu mọi thứ trên Google về máy tính

Việc tải tất cả dữ liệu quan trọng trên tài khoản Google về máy tính sẽ giúp bạn hạn chế tối đa việc bị mất dữ liệu trong tương lai.
Như PC World Vietnam gần đây đã chia sẻ cách thức sao lưu dữ liệu của Facebook về máy tính, giúp người dùng có thể tự mình bảo quản mọi dữ liệu cá nhân có trên mạng xã hội này cũng như dễ dàng trong việc phục hồi bất cứ khi nào mình muốn.
Không chỉ Facebook, một số nhà cung cấp dịch vụ cũng đã cho phép người dùng dễ dàng xuất (export) và tải về toàn bộ dữ liệu của mình từ các sản phẩm của hãng về máy tính. Và Google cũng không ngoại lệ.
Bằng chứng là hãng này cũng cung cấp một trang thiết lập, cho phép người dùng có thể dễ dàng tải hàng tấn dữ liệu quan trọng của mình như Danh bạ, Gmail, Google PhotosYouTube,… về máy tính chỉ với vài lần nhấn chuột.
Cụ thể cách thực hiện như sau, trên máy tính, bạn hãy khởi chạy một trình duyệt bất kỳ, sau đó truy cập vào đường dẫn takeout.google.com/settings/takeout và đăng nhập tài khoản Google của mình trong giao diện vừa xuất hiện.
Một khi đăng nhập hoàn tất, ở giao diện vừa hiển thị, Google cho phép bạn đánh dấu vào các dữ liệu cần tải về, chẳng hạn như Maps (bản đồ), Bookmarks (dấu trang), Chrome (dữ liệu lướt web), Contacts (danh bạ), Google Drive (dữ liệu trên đám mây), email (thư điện tử), YouTube (video cá nhân)…
Sau khi đã chọn được dữ liệu cần tải, hãy nhấn Next.
Ở giao diện kế tiếp, người dùng cần lựa chọn định dạng lưu trữ (.zip, .tgz và .tbz), dung lượng tập tin tối đa (nếu dữ liệu vượt mức cho phép, tập tin sẽ được tự động chia nhỏ) và nơi lưu trữ dữ liệu. Mặc định, sau khi sao lưu dữ liệu hoàn tất, Google sẽ gửi liên kết tải xuống thông qua email hoặc đẩy lên Google Drive, Dropbox và OneDrive.
Cuối cùng nhấn Create archive (tạo tệp lưu trữ) và chờ giây lát để quá trình này hoàn tất. Lưu ý, thời gian sao lưu nhanh hay chậm còn tùy thuộc vào lượng dữ liệu hiện có trên tài khoản Google của bạn.
Một khi hoàn tất, bạn chỉ cần truy cập vào email và nhấn Download archive (tải xuống tệp lưu trữ). Lưu ý, liên kết này chỉ có thời hạn trong vòng 7 ngày. 
Nguồn Pc World  Việt Nam
Đọc tiếp »

Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2017

Gữi nắng cho em - Tác giả: Phong Trần


Nắng hồng phủ xuống bờ vai
Để cho gió gọi, đêm ngày ước mơ
Thoảng xa đưa đến hẹn chờ
Nắng loang nhè nhẹ, bến bờ yêu thương

Em đi trong tuổi má hường
Gót hồng vươn trải, bước đường mênh mang
Cỏ hoa dẫn lối ngập tràn
Dắt dìu em đến, nẻo đàng vui tươi

Nắng tô em thắm nụ cười
Để ta gửi nhắn, gió mười phương xa
Cho em cuộc sống hiền hòa
Dệt bao mộng ước, ngàn hoa sánh cùng

Em về để nắng mông lung
Hanh hao mắt biếc, thẹn thùng tóc mây
Gót chân em đã thắp đầy
Cho ta gửi nắng, từ đây cuối đời....

Phong Trần 20/5/2017


Ca khúc Chờ người (Lam Phương) do ca sĩ Trần Thu HàBằng Kiều
Vài nét về tác giả:
Anh Phong Trần không phải là một nhà thơ, chỉ đến với Cộng đồng xã hội Facebook bằng những nổi niềm chia sẽ qua thơ ca. Trong Nhóm Kết bạn cùng Khanhnguyen' s blog trên Facebook, anh đóng vai trò là Người kiễm duyệt, là một trong số top bạn bè đầu tiên thân tình với Khanhnguyên trước khi thành lập nhóm. 

Nếu muốn tìm hiểu thêm về sinh hoạt của Nhóm Câu lạc bộ "Kết bạn cùng Khanhnguyen' s blog, mình thay mặt nhóm với tư cách là Admin, trân trọng kính mời các bạn truy cập vào địa chỉ Nhóm Câu lạc bộ "Kết bạn cùng Khanhnguyen' s blog"

Nếu bạn chưa có Account trên Mạng Xã hội Facebook, cách tạo Account cũng dễ dàng như khi bạn tạo Account truy cập Google, bạn cần đăng nhập vào địa chỉ bài viết: "Hướng dẫn đăng ký tạo tài khoản Facebook mới nhất".


Đọc tiếp »

Những Điều Nên Làm Để Có Một Cuộc Sống Hạnh Phúc Hơn

Chúng ta sống và ai cũng đầu nhu cầu, mong muốn cho mình có một cuộc sống hạnh phúc. Tuy nhiên tùy vào mỗi người mà có những cách khác nhau.

Bạn hãy thử làm những việc nầy để cuộc sống mình hạnh phúc vui vẻ hơn nhé 

1. Không bao giờ nên tránh né khó khăn.


Lẫn tránh khó khăn sẽ không bao giờ giúp ta giải quyết được khó khăn. Đôi khi khó lòng có thể đối mặt và vượt qua tất cả các vấn đề không thuận lợi nhưng nếu bản thân ta nhận diện được vấn để đó và cố gắng tìm kiếm giải pháp thì ta có thể sẽ dễ dàng tìm ra cách giải quyết hơn là để cho những vấn đề đó ám ảnh thường trực trong đầu mình. Vì thế, hãy suy nghĩ và tìm ra giải pháp hiệu quả cho vấn đề của mình thay vì né tránh chúng.

2. Đừng bận tâm chuyện của người khác.


Khi chúng ta làm việc gì đó mà không để ý đến những người khác, chỉ chú tâm vào việc của mình đang làm, thì bạn sẽ thấy thoải mái hơn và hiệu quả công việc cũng sẽ làm bạn thấy hài lòng hơn. Còn nếu cứ mãi so sánh mình với người khác, bạn sẽ thấy mình không được vui và hạnh phúc. Do vậy, hãy chú tâm vào việc của mình và làm điều mình ưa thích. Tư duy tiêu cực sẽ không bao giờ mang lại bình yên cho tâm hồn. Hãy lắng nghe, lắng nghe chính bản thân mình một cách kỹ càng và tích cực.

3. Không đặt hạnh phúc của mình vào tay người khác.


Có bao giờ bạn nghĩ rằng niềm vui, hạnh phúc của mình phụ thuộc vào người khác? Nhưng không! Hạnh phúc chính là bản thân của mỗi người và do chính bản thân mỗi người tạo ra mà thôi. Theo đó, vui hay buồn là do suy nghĩ, hành vi của bạn mang lại chứ không phải do người khác tác động vào mà bạn thấy vui buồn. Thậm chí, nếu có một số việc diễn ra không như ý muốn của bạn do người khác mang đến thì điều đó cũng mang một ý nghĩa nhất định nào đó trong cuộc sống của bạn.


Một Cuộc Sống Hạnh Phúc Hơn

4. Không gần gũi môi trường kém lành mạnh.


Cố không gần gũi những môi trường thiếu lành mạnh, nhưng đôi khi rất khó tránh. Môi trường làm việc đôi khi cũng mang lại nhiều điều không như ý nhưng chúng ta phải tiếp tục để có tài chính duy trì cuộc sống. Tuy nhiên, có nhiều thứ vẫn có thể thay đổi được: Nếu không thay đổi được môi trường, hoàn cảnh thì hãy thử thay đổi bản thân mình. Hãy nghĩ về những thay đổi nhỏ mà bản thân có thể làm để luôn có tư duy tích cực dù ở trong hoàn cảnh nào đi nữa. Có thể đặt trên bàn làm việc của mình một bức ảnh người bạn yêu thương, chia sẻ những câu chuyện phiếm hài hước.



Và hãy luôn mỉm cười, một nụ cười nhỏ xinh lại có thể giúp thay đổi mọi thứ. Và dần dần cứ như thế, môi trường làm việc, môi trường sống của bạn sẽ được cải thiện rất nhiều, mọi người và mọi thứ sẽ dần trở nên thân thiện và tích cực hơn.

5. Hãy quên và hãy tha thứ.


Hãy thôi mang những oán hận trong lòng. Bất kỳ ai trong chúng ta cũng có thể bị tổn thương bất kỳ lúc nào, nhưng nếu bạn thấy khó khăn để quên đi và tha thứ thì một ngày nào đó sự uất hận và phẫn nộ sẽ làm bạn ngã quỵ. Đừng để quá khứ ôm chầm lấy bạn. Bạn sẽ có được tự tại nếu quên được và tha thứ được. Hãy để quá khứ ngủ yên đó, nhìn về tương lai với niềm tin và hy vọng để xây dựng một ngày mai tươi sáng hơn.

6. Tiết chế cái tôi của bản thân.


Nhiều người không giữ được bình tĩnh và không thể kiểm soát được mình khi có ai đó phê bình hay chỉ trích. Dù là bị người khác chỉ trích hay tán dương, cũng cố gắng học hỏi điều gì đó từ lời chỉ trích, tán dương ấy. Hãy lắng nghe và biến những lời đó thành điều có ích cho bản thân mình và xem đó như là một sự phản hồi của ai đó về mình, để hoàn thiện bản thân tốt hơn.

7. Không nuôi lòng thù hận.


Người hạnh phúc không bao giờ nuôi dưỡng lòng thù hận và không bao giờ trả đũa hay trả thù ai. Vì họ biết rõ rằng điều đó không thể làm cho họ hạnh phúc. Có thể bạn từng bị tổn thương sâu sắc, nhưng đừng vì thế mà huỷ hoại tương lai của mình. Vì khi trả thù, bạn không bao giờ có thể thoát khỏi mặc cảm tội lỗi và tội lỗi mình gây ra. Dẫu bạn có thể thoả mãn khi trả thù ai đó, nhưng đó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, còn ký ức về hành vi trả thù của bạn sẽ theo bạn suốt cả cuộc đời. Và điều đó cho thấy bạn chẳng khác gì người đã từng làm tổn thương bạn. Vì thế, hãy quên, hãy tha thứ và tiến về phía trước.

Những việc thật đơn giản phải không bạn nè . Hãy là một người hạnh phúc bạn nhé :)
(Nguồn sưu tầm)

Nguồn goctinhyeu.net
Đọc tiếp »

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017

Gặp được 5 người này bạn đã vô cùng may mắn rồi


Trong cuộc đời mỗi người, có thể gặp 1 trong số 5 người dưới đây đã là điều vô cùng may mắn. Bởi lẽ những người đó, chúng ta dù có nhọc công cầu cũng không được.
1. Người tri kỷ, hiểu rõ chúng ta
Ngoài người bên cạnh chúng ta cả đời, nếu như vẫn còn có một người hiểu chúng ta, cùng ta cười ngặt nghẽo, cùng ta khóc quên trời đất, cùng ta giảm cân…
Người đó cùng ta đối diện tất cả những điều tốt đẹp và chưa tốt đẹp trong cuộc sống, luôn giữ liên lạc, dù xảy ra bất cứ việc gì cũng sẵn sàng ở cạnh ta, luôn biết ta đang nghĩ gì…
Vậy thì, việc chúng ta cần phải làm với người đó chính là: Hãy biết giữ gìn và nâng niu.
2. Người sẵn sàng quên mình vì ta
Cuộc đời mỗi con người không phải lúc nào cũng bằng phẳng, thuận buồm xuôi gió.
Những lúc chúng ta khó khăn, có người giơ tay ra giúp đỡ ngay mà không cần tra hỏi nguyên nhân, vì ta mà lo lắng, chạy đông chạy tây để giúp sức, vì lợi ích của ta mà thậm chí có thể cái nhau với người khác, người đó, chúng ta không bao giờ được phép đánh mất.
3. Người có thể cho ta lời nhắc nhở chân thành
Con người không phải thánh nhân, nên mắc sai phạm là điều không thể tránh khỏi.
Khi mắc sai lầm, chúng ta có thể sẽ may mắn gặp được người cho ta những lời khuyên, lời nhắc nhở chân thành.
Đó có thể là những người lớn tuổi hơn ta, hiểu biết rộng hơn ta. Đó cũng có thể chỉ là một đứa bé, nhưng một hành động của nó đủ để chúng ta cảm thấy hổ thẹn và tỉnh ngộ. Người như thế, chúng ta cần biết ơn.
Sự tồn tại của họ đã mang đến cho ta những lời khuyên kịp thời, để chúng ta học cách tỉnh ngộ, học cách khiêm tốn, học cách làm người.
4. Đối thủ có thực lực
Bất cứ người nào chúng ta gặp trong đời đều là những người chúng ta cần gặp. Hay nói cách khác, không phải ngẫu nhiên mà một ai đó xuất hiện trong cuộc đời của ta. Và thậm chí ngay cả khi người đó là đối thủ của ta – một đối thủ có thực lực – với ta, họ càng đáng quý.
Tại sao ư? Vì không có đối thủ, đời người sẽ có lúc cảm thấy cô độc. Người không có đối thủ cũng khó có thể có một người bạn chân thành. Có một đối thủ tầm cỡ, có thực lực sẽ thôi thúc chúng ta không ngừng nỗ lực để tiến bộ.
Họ chính là người luôn nhắc nhở chúng ta không được quên quyết tâm của bản thân. Nhờ có sự tồn tại của họ, chúng ta mới có thể trở thành người mà chúng ta muốn.
5. Người lạ lẫm sẵn sàng cho ta mượn một cánh tay
Trong xã hội hỗn tạp của chúng ta, hãy tin rằng vẫn còn rất nhiều người tốt.
Khi ta rơi vào hoàn cảnh cùng quẫn nhất, cần người giúp đỡ nhất, một người lạ lẫm chẳng hề quen biết lại là người đầu tiên giơ tay ra giúp, đưa bạn từ cửa tử trở về, giúp bạn tin rằng cuộc đời này vẫn còn nhiều điều tốt đẹp…
Thử nghĩ xem, nếu không có phúc phận, bạn có thể gặp một người như thế? Và chừng đó đã đủ để bạn nâng niu, giữ gìn mối quan hệ “trời phú” này?
Nguồn: phutsuyngam.com
Đọc tiếp »

Chuyện Đức Phật hóa độ đại tướng quân Sīha

Lúc bấy giờ đức Phật đang cùng hội chúng cư ngụ tại Vahāvana (Đại lâm), giảng đường Kūtāgārasāla (Trùng Cát), vương quốc Vesāli (Tỳ Xá Ly), của người dân Licchavi.
Tướng quân Sīha là một bậc anh hùng của dân tộc Licchavi, người đã góp công sức cực kỳ to lớn cho sự bình yên của đất nước trong những lần chống giặc ngoại xâm, là người nắm trong tay quân đội của triều đình và cũng là vị tướng được người người ái mộ vì nhân cách và tấm lòng của ông đối với vua chúa và người dân.
Tuy nhiên, đại tướng Sīha lại là một đệ tử của du sĩ Niganthā Nātaputta thuộc phái ngoại đạo Ni-kiền-tử, đại tướng là người cung phụng các vị ngoại đạo này với đầy đủ các vật thực cao quý, luôn làm thỏa mãn ước nguyện của họ, họ xem gia trang của đại tướng như là một dòng suối vật thực tốt lành mà bất cứ khi nào họ đến đều được thọ nhận đầy đủ.
Ngày Sīha đến đảnh lễ Niganthā Nātaputta xin làm đệ tử để tìm một chỗ nương tựa tinh thần thì các du sĩ ngoại đạo này đã đi khắp các nẻo đường trong thành Vesāli với dáng vẻ cao ngạo tuyên bố rằng:“Đại tướng quân Sīha hôm nay đã trở thành đệ tử của giáo phái chúng ta, đó là một sự lựa chọn sáng suốt và chỉ có chúng ta mới là cao quý, là tối thượng để làm thầy của một vị đại tướng..”. Nhờ sự việc đó mà danh tiếng của Ni-kiền-tử được nhân lên đôi phần.
Một lần nọ, trong lúc cải trang thành dân thường đi thị sát dân tình, đại tướng Sīha dự vào một hội chúng gồm toàn là các vị vương tử nổi tiếng Licchavi  đang tụ họp tại một ngôi nhà và bàn luận sôi nổi. Đề tài mà họ đàm luận với nhau là sự cao quý tối thượng của đức Phật và chư Tăng; họ đã tán thán Phật với đầy đủ những nhân cách cao thượng và kể cho nhau nghe rất nhiều chuyện đức Phật đã làm mà chính họ được thấy và được nghe.
Họ nói rằng: “đức Phật với tâm từ bi vô ngại, dùng tình thương cảm hóa mọi loài, dùng thiện pháp để thắng ác pháp, dùng không hành động để thắng lại những kẻ hành động”…Đại tướng Sīha im lặng ngồi nghe chăm chú và vô tình bị cuốn hút vào những câu chuyện ấy lúc nào không hay biết, và rồi những sự chấn động mạnh nơi tâm thức, hạt giống thiện lành được tưới tẩm, niềm tôn kính Phật vô biên cuồn cuộn nổi lên, ông thốt lên:
Không còn nghi ngờ gì nữa, đức Thế Tôn ấy phải là bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác bởi vì chính các vương tử dòng Licchavi rất nổi tiếng này khi tụ hội lại ngồi chung trong ngôi nhà rộng lớn, đều tán thán đức Phật, tán thán Pháp, tán thán Tăng bằng nhiều phương thức; có lẽ ta nên đi đến để diện kiến đức Thế Tôn, bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác ấy!
Rời bỏ hội chúng các vương tử Licchavi, đại tướng Sīha đi đến tìm vị thầy của mình, du sĩ Niganthā Nātaputta để thoái pháp (không làm đệ tử nữa), với mới đích nói lời cảm ơn và từ giã trước khi đến quy y với đức Phật.
Vừa gặp Niganthā Nātaputta, đại tướng Sīha vội vàng đảnh lễ và thưa:
– Thưa Ngài, tôi muốn đi đến để diện kiến Sa-môn Gotama (đức Phật).
Niganthā Nātaputta nghe xong như sét đánh ngang tai, tinh thần rối loạn; lo lắng bị tuột mấy người đệ tử uy quyền và cũng sợ hãi việc mất “dòng suối vật thực” lâu nay. Với nhiều dẫn dụ tinh xảo, và rồi Niganthā Nātaputta đã nói với đại tướng Sīha rằng:
– Này Sīha, ngươi là người theo thuyết hành động (người đại tướng huấn luyện võ thuật cho quân đội), sao lại đi đến diện kiến Sa-môn Gotama là người thuyết về “không hành động”? Này Sīha, chính Sa-môn Gotama là người thuyết về không hành động, giảng về pháp không hành động, và dạy dỗ các đệ tử với điều ấy…Sa-môn Gotama là người thuyết về lòng từ bi và dạy dỗ đệ tử về lòng bi, không được phép sát hại, còn ngươi, ngươi là một đại tướng,giữa quân trận, ngươi không được phép từ bi, nếu từ bi – ngươi sẽ bị kẻ thù giết chết…và muôn vàng lời lẽ tinh xảo như vậy, Niganthā Nātaputta cứ liên tục dồn ép tướng quân Sīha.
Bị đổ ngã bởi những lời tinh xảo của Niganthā Nātaputta, tâm bồ đề của đại tướng Sīha tan biến, đại tướng đứng dậy đảnh lễ Thầy và hứa sẽ không bỏ Thầy nữa. Ông ra về mà trong lòng không còn một ý niệm nào về đức Phật giống như trước khi ông đến.
Lần thứ hai, cũng sự việc y như lần trước, đại tướng Sīha cũng đi thị sát, cũng nghe được những lời tán thán Phật…ông đi đến từ giã Niganthā Nātaputta, rồi cũng bị đổ ngã bởi những lời tinh xảo…
Đến lần thứ ba, các vương tử nổi tiếng dòng Licchavi tụ hội lại ngồi chung trong một ngôi nhà rộng lớn, rồi tán thán đức Phật, tán thán Pháp, tán thán Tăng bằng nhiều phương thức.
Đến lần thứ ba này, tướng quân Sīha đã khởi lên ý nghĩ: “Không còn nghi ngờ gì nữa, đức Thế Tôn ấy phải là bậc A-la-hán, Chánh Đẳng Giác bởi vì chính các vương tử nổi tiếng dòng Licchavi này khi tụ hội lại ngồi chung trong nhà lớn, đều tán thán đức Phật, tán thán Pháp, tán thán Tăng bằng nhiều phương thức.
Những người Niganthā dầu có được hỏi ý kiến hay không được hỏi ý kiến, thì sẽ làm được gì đối với ta? Giết ta chăng? Các vị đó không có khả năng như vậy! Bôi xấu ta chăng? Nếu bôi xấu ta, chính các vì ấy sẽ trở nên xấu xa gấp bội! Nguyền rủa ta chăng? dân chúng sẽ nguyền rủa lại họ! Có lẽ ta không cần hỏi ý kiến các Niganthā và nên đi đến để diện kiến đức Thế Tôn, là bậc A-la-hán Chánh Đẳng Giác ấy!”
Sau đó, tướng quân Sīha cùng với năm trăm cỗ xe đã rời thành Vesāli vào ban ngày để đến diện kiến đức Phật. Sau khi đi hết khoảng đường dành cho cỗ xe, tướng quân Siha đã xuống xe rồi bằng chính đôi chân đi đến gặp đức Thế Tôn, sau khi đến đã đảnh lễ đức Phật rồi ngồi xuống ở một bên, tướng quân Siha đã thưa:
– Bạch Ngài, con được nghe rằng: “Sa-môn Gotama là người thuyết về không hành động, giảng về pháp không hành động, và dạy dỗ các đệ tử với điều ấy.” Bạch ngài, phải chăng những người ấy nói đúng về đức Thế Tôn, không gièm pha đức Thế Tôn với sự sai trái, và tuyên bố về pháp phù hợp với pháp của Ngài không? Và có phải bất cứ người nào sống theo pháp ấy đều không có cơ sở để chê bai?” Bạch Ngài, con đến đây thật tình không có ý điều tra hay lên án đức Thế Tôn, mà chỉ muốn thưa hỏi những gì mình phân vân trong lòng.
Đức Phật với tâm từ vô lượng, Ngài nhẹ nhàng xác nhận những gì đại tướng Sīha nghe được là đúng sự thật và Ngài còn giảng rõ:
Này Sīha, thế nào là pháp môn mà với pháp môn ấy, trong khi nói một cách đúng đắn về ta, có thể nói rằng: “Sa-môn Gotama là người thuyết về không hành động, giảng về pháp không hành động, và huấn luyện các đệ tử với điều ấy?” Này Sīha, bởi vì ta giảng về không hành động của thân làm ác, của miệng nói ác, của ý nghĩ ác; ta giảng về không hành động của các pháp ác bất thiện có rất nhiều dạng…
Nhận thấy tướng Sīha lãnh hội được giáo pháp cao hơn, đức Phật tiếp tục giảng về pháp đoạn diệt, pháp bất tịnh, pháp thiêu đốt, pháp thoát khỏi bào thai, pháp tự tin; đại tướng Sīha như được tắm mình trong một trận mưa pháp mát mẻ và thanh lương, lòng dâng trào niềm tôn kính Phật vô biên, tâm trí khai mở, thần sắc tươi sáng, cảm nhận sự tối thượng của đức Phật, ông vội vàng sụp lạy và tha thiết xin Phật nhận ông làm đệ tử tại gia.
Tuy nhiên, Phật không nhận lời:
Này Sīha, ông hãy suy xét, hãy suy xét thật kĩ quyết định của mình; với một người nổi tiếng như ông, việc suy xét trước khi quyết định việc gì là một thiện pháp tốt đẹp bắt buộc cần phải có!
Đại tướng Sīha lại vô cùng xúc động:
– Bạch Thế Tôn, với lời nói này của đức Thế Tôn con càng thêm hoan hỷ và phấn khởi bởi vì đức Thế Tôn đã nói với con như vầy: “Này Sīha, ông hãy suy xét, hãy suy xét thật kĩ quyết định của mình; với một người nổi tiếng như ông, việc suy xét trước khi quyết định việc gì là một thiện pháp tốt đẹp bắt buộc cần phải có.”
Bạch Ngài, bởi vì các ngoại đạo sau khi thâu nhận con làm đệ tử có thể vác cờ đi khắp cả Vesali (rêu rao) rằng: “Tướng quân Sīha đã tự nguyện trở thành đệ tử của chúng tôi!” thế mà đức Thế Tôn đã nói với con những lời hoàn toàn khác hẳn, Ngài dạy con phải suy xét thật kĩ. Bạch Ngài, lần thứ hai, con đây xin quy y đức Thế Tôn, Giáo Pháp, và hội chúng tỳ khưu. Xin đức Thế Tôn chấp nhận con là nam cư sĩ đã được quy y kể từ hôm nay cho đến trọn đời.
Lần thứ hai đức Phật từ chối chấp nhận đại tướng Siha làm đệ tử tại gia, Phật ôn tồn nói:
– Này Sīha, lâu nay gia đình ông là dòng suối vật thực cho những người Nigantha, vì thế ông nên suy nghĩ đến việc vật thực cần được bố thí cho những người Nigantha đã đi đến nhà ông mọi ngày. Nếu ông không cúng dường vật thực cho họ nữa, ông có thấy điều gì bất ổn không?
Đại tướng Siha lại tha thiết lần thứ ba:
– Bạch Thế Tôn, với lời nói này của đức Thế Tôn con càng thêm hoan hỷ và phấn khởi bởi vì đức Thế Tôn đã nói với con như vầy: “Này Sīha, lâu nay gia đình ông là dòng suối vật thực cho những người Niganthā, vì thế ông nên suy nghĩ đến việc vật thực cần được bố thí cho những người Niganthā đã đi đến nhà ông mọi ngày…”.
– Con đã được nghe điều này từ các vương tử Licchavi: “đức Phật đã dạy rằng: “Vật thực nếu được dâng cúng đến Như Lai và đệ tử của Như Lai thì người đó sẽ được phước báu tối thượng; nếu vật thực được dâng cúng đến ngoại đạo và các đệ tử của ngoại đạo thì không được phước báu mà còn bị tổn phước nhiều hơn, vì ngoại đạo đã không lao động chân chính để tự tạo lập cuộc sống cho mình, mà còn hành tà pháp, rồi dẫn dắt chúng sinh vào đường mù quáng, nếu cung phụng vật thực cho họ như là một hành động hỗ trợ cho họ tiếp tục hành tà pháp ấy nữa”, vậy mà hôm nay đức Thế Tôn dạy con phải dâng cúng vật thực cho những người Niganthā như lâu nay con vẫn làm, thế nhưng giờ đây lòng con đã vững vàng, con đã có quyết định của mình. Bạch Ngài, lần thứ ba, con đây xin quy y đức Thế Tôn, Giáo Pháp, và hội chúng tỳ khưu. Xin đức Thế Tôn chấp nhận con là nam cư sĩ đã được quy y kể từ hôm nay cho đến trọn đời.
Sau ba lần thưa thỉnh và hai lần từ chối, đức Phật biết được tâm bồ đề của đại tướng Sīha đã kiên cố, Ngài chấp nhận cho tướng Sīha quy y trở thành một cận sự nam trong giáo đoàn của Ngài. Cũng ngay hôm đó, đức Phật đã thuyết Pháp theo thứ lớp đến tướng quân Sīha. Ngài đã giảng thuyết về bố thí, giới cấm, về cõi trời, sự ô nhiễm hạ liệt, tai hại của các dục, sự lợi ích của việc xuất ly. Khi tâm của tướng quân Sīha đã sẵn sàng, dễ uốn nắn, không còn chướng ngại, hướng thượng, tĩnh lặng, đức Phật đã thuyết giảng bốn pháp cao thượng: Khổ, Tập, Diệt, Đạo.
Cũng giống như tấm vải sạch chưa bị vết nhơ có thể nhuộm màu một cách toàn vẹn, như một trang giấy trắng chưa hề bị lem luốc có thể dễ dàng viết lên những lời hay đẹp; tương tợ như thế, ngay tại chỗ ngồi ấy Pháp nhãn không nhiễm bụi trần, không vết nhơ đã sanh khởi đến tướng quân Siha, vị ấy đã thấy được Pháp và hiểu như thật rằng: “những gì được sanh ra trên đời, toàn bộ những điều ấy sẽ bị hoại diệt (định luật Nhân Duyên).”
Sau đó, khi đã thấy được Pháp, đã thành tựu được Pháp, đã hiểu được Pháp, đã thấm nhuần Pháp, hoài nghi đã không còn, sự lưỡng lự đã dứt hẳn, đã thành tựu niềm tin vào Giáo Pháp của bậc Đạo Sư, không còn cần sự trợ duyên của người khác, tướng quân Sīha đã thưa với đức Phật:
– Bạch đức Thế Tôn, xin đức Thế Tôn và hội chúng tỳ khưu nhận lời bữa trai phạn của con vào ngày mai.
Đức Thế Tôn im lặng nhận lời; tướng quân Sīha với niềm hoan hỷ vô biên, đứng dậy đảnh lễ Phật, nhiễu quanh ba vòng rồi cung kính lui ra ngoài.
(Chương VI: Bhesajjakkhandhakam (Dược phẩm), Mahavagga, Vinaya Pitaka)
Vạn Thiền
Nguồn Phật Giáo Việt Nam Online
Đọc tiếp »

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

Vũ Hoàng Chương

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Vũ Hoàng Chương (5 tháng 5 1916 – 6 tháng 9 1976) là một nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam. Ông sinh tại Nam Định, nguyên quán tại làng Phù Ủng, huyện Đường Hào, phủ Thượng Hồng, nay là huyện Mỹ Hào tỉnh Hưng Yên.
Văn phong của ông được cho là sang trọng, có dư vị hoài cổ, giàu chất nhạc, với nhiều sắc thái Đông phương.

Tiểu sử

Thuở nhỏ, ông học chữ Hán ở nhà rồi lên học tiểu học tại Nam Định. Năm 1931 ông nhập học trường Albert Sarraut ở Hà Nội, đỗ Tú tài năm 1937.
Năm 1938 ông vào Trường Luật nhưng chỉ được một năm thì bỏ đi làm Phó Kiểm soát Sở Hỏa xa Đông Dương, phụ trách đoạn đường Vinh - Na Sầm.
Năm 1941, ông bỏ Sở hỏa xa đi học Cử nhân toán tại Hà Nội, rồi lại bỏ dở để đi dạy ở Hải Phòng. Trong suốt thời gian này, ông không ngừng sáng tác thơ và kịch. Sau đó trở về Hà Nội lập "Ban kịch Hà Nội" cùng Chu Ngọc và Nguyễn Bính. Năm 1942 đoàn kịch công diễn vở kịch thơ Vân muội tại Nhà hát Lớn. Cũng năm đó ông gặp Đinh Thục Oanh, chị ruột nhà thơ Đinh Hùng và hai người thành hôn năm 1944.
Sau Cách mạng tháng Tám 1945, ông về Nam Định và cho diễn vở kịch thơ Lên đường của Hoàng Cầm. Kháng chiến toàn quốc nổ ra, Vũ Hoàng Chương tản cư cùng gia đình về Thái Bình, làm nghề dạy học. Đến 1950, gặp lúc quân Pháp càn đến ruồng bắt cả nhà, ông bỏ miền quê, hồi cư về Hà Nội nơi dạy toán rồi chuyển sang dạy văn và làm nghề này cho đến 1975.
Năm 1954, Vũ Hoàng Chương di cư vào Nam, tiếp tục dạy học và sáng tác ở Sài Gòn.
Năm 1959 ông đoạt "Giải Văn học Nghệ thuật Toàn quốc" của Việt Nam Cộng hòa với tập thơ Hoa đăng. Trong năm này ông sang Âu châu tham dự Hội nghị Thi ca Quốc tế tại Bỉ.
Năm 1964 ông tham dự Hội nghị Văn bút Á châu họp tại Bangkok; năm sau, 1965 lại tham dự Hội nghị Văn bút Quốc tế họp tại Bled, Nam Tư. Năm 1967, ông lại tham dự Hội nghị Văn bút Quốc tế họp tại Abidjan, thủ đô Côte d'Ivoire.
Thời gian 1969-1973 Vũ Hoàng Chương là Chủ tịch Trung tâm Văn bút Việt Nam. Năm 1972 ông đoạt giải thưởng văn chương toàn quốc lần thứ hai. Ông còn được vinh danh là "Thi bá" Việt Nam.
Ngày 13 tháng 4 năm 1976, bị Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam bắt giam tại khám Chí Hòa. Bệnh nặng đưa về nhà được 5 ngày thì ông mất ngày 6 tháng 9 năm 1976 tại Sài Gòn.

Các tác phẩm tiêu biểu

Các tập thơ:
  • Thơ say (1940)
  • Mây (1943)
  • Thơ lửa (cùng Đoàn Văn Cừ, 1948)
  • Rừng phong (1954)
  • Hoa đăng (1959)
  • Tâm sự kẻ sang Tần (1961)
  • Lửa từ bi (1963)
  • Ta đợi em từ 30 năm (1970)
  • Đời vắng em rồi say với ai (1971)
  • Chúng ta mất hết chỉ còn nhau (1973)...
Kịch thơ:

Bình luận và nhận xét

  • "...Ý giả Vũ Hoàng Chương định nối cái nghiệp những thi hào-xưa của Đông Á: cái nghiệp say. Người say đủ thứ: say rượu, say đàn, say ca, say tình đong đưa. Người lại còn "hơn" cổ nhân những thứ say mới nhập-cảng: say thuốc phiện, say nhảy đầm. Bấy nhiêu say sưa đều nuôi bằng một say sưa to hơn mọi say sưa khác: say thơ.... cái say sưa của Vũ Hoàng Chương là một thứ say sưa có chừng mực, say sưa mà không hẳn là trụy lạc, mặc dầu từ say sưa đến trụy lạc đường chẳng dài chi. Nhưng trụy lạc hay say sưa đều mang theo một niềm ngao ngán. Niềm ngao ngán ấy ta vốn đã gặp trong thơ xưa. Duy ở đây có cái vị chua chát, hằn học, và bi đát riêng... (Hoài Thanh - Hoài Chân, "Thi nhân Việt Nam")

Đọc tiếp »