Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

Màu sắc của tình bạn



Xưa rất là xưa,khi màu sắc của thế giới đã đựơc phân chia.Tất cả tranh cãi nhau,ai cũng cho mình là màu đẹp nhất,quan trọng nhất,hữu dụng nhất.

Xanh lá cây nói :

"Rõ ràng tớ là quan trọng nhất.Tớ là màu của sự sống,của hi vọng.Tớ được chọn cho cỏ cây,hoa lá.Không có tớ,các loài động vật sẽ chết hết.Nhìn những vùng đồng quê kia kìa,rồi các cậu sẽ thấy tớ quan trọng như thế nào."

Xanh dương cắt ngang :

"Cậu chỉ nghĩ về đất đai thôi,hãy nghĩ về bầu trời và biển cả.Nước là sự sống và đựơc tạo bởi những đám mây kia.Bầu trời tạo khoảng cách , hòa bình và sự yên tĩnh.Không có tớ,cậu chẳng là gì cả."

Màu vàng lắc đầu :

"Cả hai cậu đều nghiêm trọng quá.Tớ mang tiếng cừơi,sự hân hoan và ấm áp đến thế giới này.Mặt trời màu vàng,mặt trăng màu vàng,cả các vì sao cũng màu vàng nốt.Mỗi khi nhìn một bông hoa hướng dương như là cả thế giới đang cười.Không có tớ hả,sẽ chẳng có sự vui tươi.

Màu cam la lớn:

"Tớ là màu sắc của sức khỏe và sự mạnh mẽ.Tớ có thể hiếm nhưng quý giá,tớ tạo ra những thứ cần thiết cho con người.Tớ mang những sinh tố quan trọng nhất.Thử nghĩ về cà rốt,bí đỏ,cam,xoài,và đu đủ xem.Tớ không ở ngoài suốt ngày,nhưng khi tớ xuất hiện lúc bình minh hay hoàng hôn,vẻ đẹp của tớ hấp dẫn đến nỗi chẳng ai nghĩ đến các cậu."

Màu đỏ không chịu nổi nữa và hét to:

" Tớ mới là người đứng đầu đây nè. Tớ là máu - máu của sự sống ! Tớ là màu của nguy hiểm và dũng cảm.Tớ sẵn sàng đấu tranh cho mục đích của mình.Tớ mang lửa và máu.Không có tớ,cả thế giới này sẽ trống trải như mặt trăng ấy.Tớ,màu của tình yêu nồng cháy,của hoa hồng đỏ thắm,của ngọn lửa mãnh liệt."

Màu tím đứng dậy và trịnh trọng nói:

" Tớ là màu của hoàng gia và sức mạnh.Các vị vua,thủ lĩnh hay các giám mục luôn luôn chọn tớ vì tớ là biểu tượng của quyền lực và sự khôn ngoan.Người ta không hỏi tớ! Họ chỉ lắng nghe và tuân theo."

Cuối cùng màu chàm lên tiếng,nhỏ nhẹ hơn nhưng màu khác,nhưng với sự cứng rắn hơn trong từng lời nói:

"Coi tớ đây.Tớ là màu của sự im lặng.Khó có thể nhận ra tớ,nhưng nếu không có tớ,tất cả các cậu đều trở nên nông cạn.Tớ tượng trưng cho suy nghĩ và phản xạ,lúc tảng sáng hay về chiều và màu nứơc thẳm.Các cậu cần tớ cho sự cân bằng và tương phản,trong cầu nguyện và sự hòa bình."

Và như vậy mỗi màu sắc quả quyết màu của mình là đẹp nhất.Họ tranh cãi lớn hơn và lớn hơn.Đột nhiên,một tiếng sét bất chợt vang lên.Mưa bắt đầu rơi nặng hạt.Các màu sắc rung rẩy,xích lại gần nhau để bớt sợ.

Giữa lúc sấm sét ầm ĩ,mưa lên tiếng :

"Lũ màu sắc các người thật ngu ngốc,đấu đá lẫn nhau để chứng tỏ mình nổi trội hơn những kẻ khác.Các người không biết rằng mỗi một cá thể đựoc tạo ra bởi một lý do đặc biệt,duy nhất và khác biệt ư? Hãy nắm lấy tay nhau và đến đây."

Làm theo lời của mưa,các màu sắc liên kết lại và nắm lấy tay nhau.

Mưa tiếp tục:

"Bắt đầu từ bây giờ,khi trời mua,mỗi màu sắc sẽ trải dài dọc bầu trời trong một chiếc vồng lớn để nhắc nhở các ngươi nên chung sống với nhau trong hòa bình.Cầu vồng là sự hiện diện của hi vọng cho ngày mai."

Và như vậy,cứ mỗi khi mưa tạnh,cầu vồng lại xuất hiện để nhắc chúng ta nhớ và cảm ơn đến những người khác. 

Khanhnguyen' s Blog Sưu tập
Nguồn http://forum.petalia.org
Đọc tiếp »

Khi học ngoại ngữ chỉ là chuyện trẻ con




Bạn có từng đau đầu về việc học ngoại ngữ? Bạn từng thử mọi cách học phổ biến như đăng ký tại các trung tâm ngoại ngữ nổi tiếng, thử học các ứng dụng trên điện thoại, tập giao tiếp với người bản xứ… và có vẻ như không có cách nào thực sự hiệu quả. Vậy bạn có từng nghe hay thử qua phương pháp “học ngoại ngữ như một đứa trẻ” chưa?


Môi trường chúng ta sinh sống có vai trò định hướng trong việc phát triển khả năng ngôn ngữ . Vốn từ vựng của bạn, cách bạn nói hay thậm chí ngôn ngữ bạn sử dụng đều được hình thành từ khi bạn còn là trẻ sơ sinh. Nếu một đứa trẻ Pháp sinh ra và lớn lên tại Việt Nam thì tiếng Việt sẽ trở thành ngôn ngữ chính thức của nó và ngược lại. Nghiên cứu của đại học Helsinki tại Phần Lan chỉ ra rằng trẻ sơ sinh đã học được cách giao tiếp thông qua các thành viên trong gia đình ngay từ thời kỳ thai nhi. Độ khoảng 4 tuổi, trẻ đã có thể giao tiếp khá thuần thục như người lớn. Vậy cách học ngoại ngữ như một đứa trẻ là thế nào ? Đó là cách học chú trọng vào bốn kỹ năng chính mà trẻ sử dụng trong quá trình hình thành ngôn ngữ của mình: “Lắng nghe”; “Lặp lại”; “Phạm sai lầm” và cuối cùng là “Sự trải nghiệm ngôn ngữ”.

1. Lắng nghe

Trọng tâm của quá trình học nói của trẻ là sự lắng nghe. Một đứa trẻ dành ra cả 1 năm đầu đời để nghe người lớn trò chuyện và dần dần hình thành các khái niệm về sự vật, hiện tượng và cảm xúc. Thế nhưng, kỹ năng nghe thường không được người lớn đánh giá cao trong việc học ngôn ngữ. Trên thực tế, chúng ta thường dành ra khoảng 50% cuộc giao tiếp cho việc lắng nghe. Lắng nghe giúp chúng ta hiểu được thông điệp người nói, học được từ ngữ, biết cách diễn đạt như người bản xứ và còn thể hiện sự tôn trọng của chúng ta dành cho đối tượng giao tiếp. Vì vậy, hãy tập lắng nghe và chỉ tập trung vào việc lắng nghe, tương tự như khi đứa trẻ chưa biết đi, chúng dành toàn bộ thời gian để nghe ba mẹ nó trò chuyện.

Phương tiện học tập: Internet, Âm nhạc, Phim ảnh…

2. Lặp lại

Khi còn nhỏ, bạn có thường chăm chú vào những đoạn quảng cáo hay nghe đi nghe lại một bài nhạc? Sự hứng thú với quảng cáo và âm nhạc của những đứa trẻ không chỉ bởi những hình ảnh sinh động, âm thanh vui tai mà còn bởi các từ ngữ luôn được lặp đi lặp lại. Giải thích theo góc độ tâm lý, chính việc tác động lặp đi lặp lại của thông tin vào não đã tạo nên những đường mòn dấu vết trên não, làm cho ký ức được hình thành. Thông tin càng được lặp đi lặp lại nhiều lần thì não sẽ càng nhớ lâu hơn. Chính vì vậy cho đến tận bây giờ, bất cứ ai trong chúng ta cũng thuộc lòng bảng cửu chương hay đơn giản hơn là bảng chữ cái. Bằng chứng là giờ đây, bạn có thể đọc được nhửng dòng chữ này, hiểu hết ý nghĩa của nó và nhận ra chữ “nhửng” được viết bằng dấu hỏi chứ không phải là dấu ngã. Sự lặp lại sẽ khiến một ngoại ngữ trở thành ký ức của chúng ta, vậy sao bạn không bổ sung việc lặp lại vào kỹ năng học ngoại ngữ của mình?

Phương tiện học tập: Âm nhạc, Sách báo, Tập nói…

3. Phạm sai lầm

Mỗi đất nước đều có những câu ca dao, tục ngữ riêng về sự sai lầm. Ở Mỹ ta có thành ngữ “Making mistakes is better than faking perfection” ( Phạm sai lầm còn tốt hơn là làm giả sự hoàn hảo”, Việt Nam thì có câu “Thất bại là mẹ thành công”, ở Nhật lại có “猿も木から落ちる”(Khỉ cũng ngã từ trên cây). Nhìn chung, tất cả các quốc gia đều khuyến khích con người phạm sai lầm. Thế nhưng, khi học ngôn ngữ, chúng ta rất ít dám thể hiện cái sai của mình. Kể từ trường học dạy chúng ta rằng, phạm sai lầm đồng nghĩa với điêm số thấp, chúng ta cảm thấy kinh sợ việc mắc lỗi. Thế nhưng đối với một đứa bé, khi nó chỉ con mèo và gọi đó là “chó”, chúng ta mỉm cười và sửa sai cho chúng. Vậy tại sao người lớn chúng ta không thử vứt bỏ cái tôi và phạm sai lầm? Dám thử và dám sai là con đường ngắn nhất giúp bạn tự tin trong giao tiếp với người bản xứ và thuần thục một ngoại ngữ

Phương tiện học tập: Giao tiếp, Chat với người bản xứ, Xung phong phát biểu trong giờ ngoại ngữ…

4. Sự trải nghiệm ngôn ngữ

Nếu một thông tin trong não không được sử dụng, dần dần nó sẽ được dọn sạch khỏi ký ức của ta. Ngoại ngữ cũng hoạt động theo quy tắc tương tự như vậy. Một đứa trẻ có thể đi từ việc bập bẹ “babaa” sang sử dụng những câu phức tạp như “Mẹ ơi, đồ ăn hôm nay có mùi thiu thiu” là nhớ nó được sống trong chính ngôn ngữ ấy. Cả gia đình, bạn bè thầy cô, từ phim ảnh đến sách báo, tất cả mọi nơi đều sử dụng ngôn ngữ như là công cụ giao tiếp chính thức. Vì vậy, người lớn, hãy “đắm chìm” vào việc học ngoại ngữ: tập xem phim với phụ đề ngôn ngữ mà bạn đang theo học, đổi ngôn ngữ trên máy tính hay điện thoại của bạn phù hợp với ngoại ngữ ấy (bạn có thể đổi lại tiếng mẹ đẻ trong trường hợp khẩn cấp, chỉ cần nhớ lựa chon tùy chỉnh ngôn ngữ nằm ở đâu), hãy thử google những thông tin mà bạn cần tìm kiếm bằng ngôn ngữ bạn đang muốn thuần thục. Đây cũng là bước cuối cùng trong phương pháp “học ngoại ngữ như một đứa trẻ”.

Phương tiện học tập: Bất cứ nơi nào mà bạn có thể tiếp xúc với ngoại ngữ ấy.

Ngoại ngữ giờ đây đang trở thành một đề tài rất “hot” trong xã hội bởi nó là công cụ giúp bạn mở rộng cơ hội và thành đạt trong tương lai. Vậy nên hãy bổ sung thêm phương pháp “Học ngoại ngữ như một đứa trẻ” vào sổ tay kỹ năng của mình bạn nhé !

Tấn Đạt

Nguồn tham khảo:

Learning-induced neural plasticity of speech processing before birth

Listening: Our Most Used Communication Skill

Nguồn sưu tập: Công Ty TNHH Tư vấn và đào tạo cân bằng


Ghi Chú:

Nguồn từ Công ty TNHH Tư vấn và Đào tạo Cân bằng. Bài viết có tư duy tốt,
rất hữu ích cho bạn bè trong cuộc sống hiện nay. *Khanhnguyen' s Blog*
xin chia sẽ lại cùng các bạn bè trên Diễn đàn Mạng Xã hội
Đọc tiếp »

Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

Bài học cho tình bạn

Ảnh sưu tập trên Internet


Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ mười sáu . Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy mình thiếu bạn... 



Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình: 

-Chán quá đi...Ta buồn chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn...!!! 

Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói:

-Bạn ơi...Hãy thả tôi về với biển...Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh ra mình...Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên...!!! 

Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nhìn con sò, cậu nói: 

-Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng...hãy cho ta một lời khuyện trước đi...Ta đang buồn chán vì không có bạn bè đây! 

Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng: 

-Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi...

Chú bé im lặng, thả con sò về lại với lòng biển xanh bao la mà không nói lời nào...Chú còn mải suy nghĩ về những điều con sò nhỏ nói... 

Nguồn http://forum.petalia.org


Kết luận:

Chỉ có những gì trong lòng bàn tay ta mới có thể nắm chặt lại được. Một câu nói rất hay,
nhưng liệu ta có thể lúc nào cũng phải nắm nó lại hay không, đó lại là một chuyện khác.
Ngụ ngôn ở đây muốn nói đến một điều kết tụ tình thâm như hạt cát tinh túy ở đời mà bạn
cần nắm giữ, cất chặt. Một cách ẩn dụ bóng gió rất hay, khuất mình trong cách mượn hình,
nếu không khéo thì tình thâm nghĩa nặng cũng mất đi. Đây là một cách ẩn dụ rất thâm thúy
đó các bạn.
Khanhnguyen' s Blog sưu tập
Đọc tiếp »

Gieo hạt tốt, đặng quả lành: Chuyện của Sư tử và chuột


Vào một ngày nóng nực, sư tử mệt mỏi sau một ngày kiếm ăn, nó nằm ngủ dưới một tán cây. Một chú chuột nhắt đi ngang qua, thấy sư tử ngủ say liền nhảy múa đùa nghịch trên lưng sư tử.

Sư tử thức giấc, giận dữ vì bị đánh thức, nó túm lấy chuột nhắt mắng

“Con vật bé nhỏ kia, sao ngươi dám đánh thức chúa tế rừng xanh? Ta sẽ nghiền nát ngươi bằng móng vuốt của ta”

Chuột nhắt sợ hãi van xin “xin ngài tha cho tôi, tôi sẽ không bao giờ quên ơn và tôi sẽ trả ơn ngài vào một ngày nào đó”

Sư tử thấy rất buồn cười với lời nói của chuột nhắt, nhưng nó cũng thấy tội nghiệp và thả cho chuột nhắt đi

Chuột nhắt mừng quá vội vã chạy đi

Vài tháng sau, khi đang săn mồi trong rừng, sư tử vướng vào lưới của thợ săn và nó không thể nào thoát được. Sư tử gầm lên kêu cứu “Cứu với, cứu với”, vang động khắp khu rừng.

Chuột nhắt được sư tử tha mạng lần trước, nghe thấy tiếng sư tử gầm, nó vội chạy đến xem sao. Thấy sư tử mắc trong lưới, nó bảo “ông đừng lo, tôi sẽ giúp”. Chuột lấy hết sức gặm đứt các dây lưới để sư tử chạy thoát. Sư tử mới thấy rằng làm điều tốt cho người khác sẽ luôn được nhớ công ơn

Kết luận:

Là truyện kể mà bạn, cái gì cũng có dụng ý. Không phải ngẫu nhiên mà ai đó mượn hình
mượn chuyện một chúa sơn lâm và một con chuột nhắt nhỏ nhẽ để ví von. Người đời dựng
chuyện, thế gian tạc lòng, tạc dạ ắt có chủ tâm. Nhưng vì sao thế? Vì sao lại lấy
chuyện về con vật để nhân cách hóa? Nghĩ tới nghĩ lui đằng nào cũng có lý lẽ. cũng
có điều thuận, điều nghịch. Bạn có thấy điều đó chăng?
Ngẫm sự đời ví von, cây ngay chết đứng mà không sợ, nhưng ngại vô cùng cho bia miệng
thế gian, tiếng đời dị nghị nên có miệng cũng như không là thế.
Suy xét cho cùng, tổ tiên ta, nguồn gốc con người sơ khai cũng từ đó mà ra cả.
Khanhnguyen' s Blog sưu tập
Đọc tiếp »

Yêu xa - Tác giả: Pham Thu Kha





Anh của em vẫn thầm lặng che chở Trong tim em cũng nức nở nhớ thương Dù yêu xa em vẫn thấy nồng hương Như ở gần...cùng chung đường chung bước Em hạnh phúc tất cả đều có được Anh quan tâm em mọi lúc mọi nơi Mặc sóng gió em vẫn ước chung đôi Em cùng anh trong vòng tay anh nhé Dựa vai anh em thì thầm như thể Bạn của em suốt kiếp là của nhau Anh ơi em rất nhớ buổi đầu Mình vu vơ có ngờ đâu sâu đậm Mặc tình xa con tim em đã ngấm Bóng hình anh lan tỏa ngập trời thu Em đang nghe giai điệu của anh ru Xối xang quá và rồi em muốn nữa

28/3/2017/H/P

Tác giả: Pham Thu Kha - Mạng XH Google
Nhạc nền:
Ca khúc Người Tình Ngàn Dặm do ca sĩ Ngọc Lan thể hiện, thuộc thể loại Trữ Tình
Bạn có thể tham khảo thêm ở bài:

20 Tình Khúc Để Đời Của Danh Ca Ngọc Lan

Đọc tiếp »

Phiên tòa xét xử một vụ ăn trộm bánh mì ở New York năm 1935

Vào giữa thời kỳ Đại suy thoái ở Mỹ (kéo dài từ năm 1929 tới nửa sau thập niên 30), tại một nơi nghèo nhất trong thành phố New York, có diễn ra vụ xét xử một phụ nữ ăn trộm bánh mì vì đói.





Một buổi tối lạnh lẽo tháng 1/1935, phiên tòa ban đêm đang được tiến hành tại một phường khó khăn nhất thuộc thành phố New York.
Một phụ nữ già và rách rưới được đưa đến, bà bị buộc tội ăn trộm một ổ bánh mì. Khuôn mặt bà u sầu, ẩn trong vẻ u sầu đó là một sự xấu hổ.
Quan tòa hỏi: “Bị cáo, có đúng là bà đã ăn trộm bánh mì không?”.
Người phụ nữ cúi đầu và lúng túng trả lời: “Đúng vậy! Thưa quan tòa, tôi thực sự đã ăn trộm bánh mì!”.
Quan tòa lại hỏi: “Động cơ ăn trộm bánh mì của bà là gì? Có phải vì đói khát không?”
“Đúng ạ!” Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn vị thẩm phán và nói: “Đúng là tôi đói. Con rể đã bỏ rơi gia đình, con gái tôi thì bị bệnh còn 2 đứa cháu nhỏ đang chết đói. Chúng đã mấy ngày hôm nay không được ăn rồi. Tôi không thể trơ mắt nhìn chúng chết đói được, chúng vẫn còn quá nhỏ!”.
Nghe người phụ nữ nói xong, mọi người xung quanh bắt đầu lầm rầm những tiếng bàn tán. Tuy nhiên, người chủ cửa hàng nơi bị trộm bánh mì thì không đồng ý tha thứ. “Đây là một vùng kém an ninh, thưa Ngài,” ông nói. “Bà ấy phải bị trừng phạt để làm gương cho những người khác”.
Vị thẩm phán thở dài, nhìn về phía người phụ nữ và nói: “Bị cáo, tôi phải làm việc theo lẽ công bằng, chấp hành theo pháp luật. Bà có hai lựa chọn: nộp phạt 10 đô la hoặc chấp nhận bị giam 10 ngày”.
Thị trưởng của thành phố New York khi đó – ông Fiorello LaGuardia cũng có mặt và ông chính là vị thẩm phán trong buổi tối hôm đó. Khi đọc tuyên án trên, ông đồng thời cũng đưa tay vào túi, lấy ra một tờ tiền và thả vào chiếc mũ của mình. Ông nói lớn, “Đây là 10 đô la mà tôi sẽ trả cho án phạt này. Ngoài ra tôi phạt mỗi người trong phòng xét xử này 50 cent, đó là số tiền phạt cho sự thờ ơ của chúng ta khi ở cùng khu phố mà lại để cho một người phụ nữ phải đi ăn trộm bánh mì về nuôi cháu. Ông Baliff, hãy đi thu tiền và đưa tặng cho bị cáo”.
Ngày hôm sau, tờ báo thành phố New York đưa tin đã có 47,5 đô la được gửi đến cho người phụ nữ khốn khó kia. 50 cent trong đó là do người chủ cửa hàng tạp hóa đóng góp, ngoài ra còn có khoảng vài chục bị cáo khác đang chờ xét xử, và các cảnh sát có mặt khi đó, họ đều vinh hạnh được đóng góp 50 cent và đứng dậy vỗ tay nhiệt liệt.
Về lý thuyết, một phụ nữ ăn trộm bánh mì bị phạt tiền đâu có quan hệ gì đến người khác? Vị Thị trưởng trả lời một cách minh bạch – đó là trả tiền cho sự lạnh lùng của chúng ta.
Ông nói: Giữa con người với con người không phải là không có mối quan hệ, con người đến thế gian này, với tư cách là một phần tử trong xã hội, là đã có khế ước (hợp đồng), tương tự như trong quan hệ lợi ích vật chất là có khế ước pháp lý, về giao lưu chia sẻ trong cuộc sống cũng có khế ước tinh thần. “Lương thiện” không phải chỉ là một loại phẩm chất đối lập với sự lạnh lùng, gian trá, tàn nhẫn và tư lợi, mà còn là một loại khế ước về tinh thần.
“Lương thiện (lòng tốt) là một loại ngôn ngữ phổ quát của thế giới, nó có thể khiến cho người mù cảm nhận được và người điếc nghe thấy được”. – Mark Twain
Trong cuộc đời, ai cũng có thể gặp phải cảnh nguy nan khốn khó, ai cũng có thể trở thành kẻ yếu, nếu như chúng ta không giúp đỡ người khác trong lúc nguy cấp, ai có thể đảm bảo rằng mình sẽ không phải “nuốt trái đắng một mình?”. Lòng người chỉ có hướng thiện mới có thể được ánh mặt trời chiếu rọi và “khế ước lương thiện” mới có thể tồn tại phổ biến trên thế giới này. Người hiểu được rằng phải quý trọng loại khế ước này chính là người cao quý. Người hiểu được rằng phải trả tiền cho sự thờ ơ là người sáng suốt. Xã hội đương thời quá lạnh lùng, nếu chúng ta không nhận thức ra và thay đổi, có lẽ chúng ta sẽ vì sự ích kỷ của mình mà phải trả giá thật nhiều!
Nguồn: Internet
Khanhnguyen' s Blog sưu tập


Kết luận:


Có thể nói: “Lương thiện (lòng tốt) là một loại ngôn ngữ phổ quát của thế
giới,
nó có thể khiến cho người mù cảm nhận được và người điếc nghe thấy
được”. – Mark
Twain là một câu nói tổng quát nhất, nó khiến cho nhân loại
cảm động , tuôn rơi nước mắt.
Đó là một giấc mơ chăng? Vâng, đó chính
là một giấc mơ. Bởi sự nghèo khó của tấm lòng thiện lương
nầy quả là
quá ít ỏi !!!
Có thể đừng nghĩ gì xấu hơn, rồi sẽ có một ngày thế gian nầy sẽ
tìm ra được một lời lẽ giải đáp cho một khái niệm khác hơn, cao hơn thế nữa
về một danh tánh của từ "Lương thiện".

Đọc tiếp »

Thứ Hai, 27 tháng 3, 2017

Câu chuyện 3 người và trái táo

Có ba người cùng tìm kiếm cơ hội kinh doanh và đến một thị trấn hẻo lánh nơi có vườn táo ra trái to, thơm ngọt cực kỳ hấp dẫn. Trái táo này lại được bán với giá cực rẻ ở thị trấn hẻo lánh này.
Ngay khi nhìn thấy trái táo thơm ngon giá rẻ, chàng trai thứ nhất đã cảm thấy mình rất may mắn. Anh lập tức mua 10 tấn táo, lựa trái ngon nhất và đưa về quê nhà để bán với giá gấp đôi. Sau nhiều lần làm vậy, anh đã dành dụm được khá nhiều tiền.



Chàng trai thứ hai suy nghĩ một lát rồi bỏ ra nửa số tiền để mua hạt giống trái táo, nửa còn lại thuê một khu đồi và tự canh tác, tưới tiêu chăm sóc cho giống táo đó.
Người cuối cùng ngắm nghía cây táo, đi bộ nhiều ngày trong khu vườn táo tuyệt vời này, rồi cuối cùng tới gặp chủ vườn và nói: “Tôi muốn mua đất ở vườn táo này”.
Ông chủ lắc đầu: “Không, chúng tôi không bán đất, chỉ bán táo thôi”.
Thấy vậy chàng trai bèn lấy tay vốc đất lên và nói như cầu khẩn: “Tôi rất muốn mua đất ở đây, xin ông bán cho tôi, tôi chỉ mua một chút này thôi”.
Ông chủ thấy vậy mỉm cười đáp: “Thôi được, thấy anh khẩn nài vậy, tôi sẽ bán đất cho anh, kèm theo hạt giống táo”.
Vườn táo trĩu quả thơm ngon, ngọt là phần thưởng cho người có tầm nhìn xa, trông rộng.
Chàng trai mang số đất về quê nhà, nhờ người có chuyên môn kiểm tra, phân tích thành phần đất, độ ẩm, so sánh với nhiệt độ và ánh sáng để xem tiềm năng ra sao.
Sau đó anh thuê một khu đồi, cải tạo đất nơi đó sao cho giống hệt số đất mang về, và gieo trồng số hạt giống được cho. Năm sau, anh đã có cả vườn cây trái xum xuê trĩu quả không khác gì vườn táo trước đó.
Còn số phận 2 người kia thì sao?




Chàng trai đầu tiên, ban đầu ăn nên làm ra, tuy nhiên dần dần doanh thu giảm hẳn bởi cạnh tranh ngày càng gia tăng, chưa kể rủi ro khi vận chuyển làm mất số hàng, cuối cùng lỗ nặng.
Chàng trai thứ hai chăm chỉ tưới tiêu vun xới cho cây táo, nhưng do không hợp đất nên trái ra không to, thơm và ngọt như ở vùng quê nọ, cuối cùng cũng chẳng kiếm được tiền.
Còn chàng trai thứ ba, nhờ phân tích mẫu đất và cải tạo đất ở quê nhà cho phù hợp mà cuối cùng được mùa bội thu, cho ra trái táo thơm ngon rất được ưa thích, lại bán tại vườn nên không bị rủi ro vận chuyển, tiện lợi giao thương, thu hút rất nhiều khách hàng. Chẳng mấy chốc anh đã trở thành doanh nhân thành đạt và giàu có.
Có thể nhận thấy rằng, cùng cơ hội và xuất phát điểm, nhưng mấu chốt của sự thành công không phải ở chỗ bạn đã tận sức làm bao nhiêu việc, mà ở chỗ bạn phải nắm bắt được vấn đề, biết nhìn xa trông rộng và có những bước đi thật vững vàng.
Kết luận:
Thành đạt trong cuộc sống tuy là thời khắc dài ngắn khác nhau, nhưng ngụ ý
vẫn như là một sự trường tồn trong câu thành ngữ: "Ngựa chạy đường dài mới
biết ngựa hay". Tuy nhiên, trong một câu chuyện ngắn, dụng ý lại có khác.
Bạn có thấy điều gì xãy ra không?
Người thứ nhất: chọn trái táo với giá hời, có thể lời gấp đôi.
Người thứ hai: Chọn trái táo vì cảm nhận một loại giống tốt từ đó.
Người thứ ba: Vẫn nhận ra cái điều cảm nhận của hai người trên, nhưng lại kỹ
hơn, sâu xa hơn.
Nếu đó là ngụ ngôn, xin hãy cho đó như một điều tốt: Phàm việc nào cũng vậy,
dù nhỏ hay lớn cũng nên xem xét cặn kẽ, cẩn trọng.
Kết thúc, tôi chỉ cho có bao nhiêu lời, chẳng dám nói đến chuyện gì khác.
Khanhnguyen' s Blog sưu tập
Đọc tiếp »